0

exam chapter 5 ccna v5



1
A network administrator has just changed the router ID on a router that is working in an OSPFv2 environment. What should the administrator do to reset the adjacencies and use the new router ID?

Configure the network statements.
Change the interface priority.
Change the OSPFv2 process ID.
Issue the clear ip ospf process privileged mode command.
_______________________________________________________________

2
Which two pieces of information are used by the OSPF MD5 algorithm to generate a signature? (Choose two.)

interface IP address
OSPF router ID
OSPF message
secret key
router hostname
_______________________________________________________________

3
When checking a routing table, a network technician notices the following entry:

O*E2 0.0.0.0/0 [110/1] via 192.168.16.3, 00:20:22, Serial0/0/0
What information can be gathered from this output?

This route is a propagated default route.
The route is located two hops away.
The metric for this route is 110.
The edge of the OSPF area 0 is the interface that is addressed 192.168.16.3.
_______________________________________________________________

4
Which command will a network engineer issue to verify the configured hello and dead timer intervals on a point-to-point WAN link between two routers that are running OSPFv2?

show ip ospf interface fastethernet 0/1
show ip ospf interface serial 0/0/0
show ip ospf neighbor
show ipv6 ospf interface serial 0/0/0
_______________________________________________________________

5
A network engineer has manually configured the hello interval to 15 seconds on an interface of a router that is running OSPFv2. By default, how will the dead interval on the interface be affected?

The dead interval will now be 15 seconds.
The dead interval will now be 60 seconds.
The dead interval will now be 30 seconds.
The dead interval will not change from the default value.
_______________________________________________________________

6
When OSPFv2 neighbors are establishing adjacencies, in which state do they elect a DR and BDR router?

Exchange state
Two-Way state
Loading state
Init state
_______________________________________________________________

7


Refer to the exhibit. A network administrator has configured the OSPF timers to the values that are shown in the graphic. What is the result of having those manually configured timers?

R1 automatically adjusts its own timers to match the R2 timers.
The neighbor adjacency has formed.
The hello timer on R2 expires every ten seconds.
The R1 dead timer expires between hello packets from R2.
_______________________________________________________________

8


Refer to the exhibit. Fill in the blank. Do not use abbreviations.
The command ............................... can be issued on router R2 to verify the propagation of a static default route from R1 to R2.
_______________________________________________________________

9
A network engineer is troubleshooting convergence and adjacency issues in an OSPFv2 network and has noted that some expected network route entries are not displayed in the routing table. Which two commands will provide additional information about the state of router adjacencies, timer intervals, and the area ID? (Choose two.)

show ip protocols
show ip route ospf
show running-configuration
show ip ospf interface
show ip ospf neighbor
_______________________________________________________________

10


Refer to the exhibit. What kind of OSPF authentication has been configured on this interface?

plain text
null
simple
MD5
_______________________________________________________________






_______________________________________________________________

12
Which command is used to verify that OSPF is enabled and also provides a list of the networks that are being advertised by the network?

show ip interface brief
show ip route ospf
show ip protocols
show ip ospf interface
_______________________________________________________________

13


Refer to the exhibit. R1 and R2 are connected to the same LAN segment and are configured to run OSPFv3. They are not forming a neighbor adjacency. What is the cause of the problem?

The IPv6 addresses of R1 and R2 are not in the same subnet.
The OSPFv3 process IDs of R1 and R2 are different.
The timer intervals of R1 and R2 do not match.
The priority value of both R1 and R2 is 1.
_______________________________________________________________

14


Refer to the exhibit. Four routers are connected to an Ethernet LAN segment and are configured to run OSPFv3. However, none of the routers are receiving routing updates. What is the cause of the problem?

All of the routers have an OSPFv3 interface priority of 0.
The network type has been set to BROADCAST instead of NBMA.
The routers are using IPv6 link local addresses to communicate.
The routers are using IPv4 addresses for router IDs.
_______________________________________________________________

15


Refer to the exhibit. What three conclusions can be drawn from the displayed output? (Choose three.)

This interface is using the default priority.
The router ID values were not the criteria used to select the DR and the BDR.
The DR can be reached through the GigabitEthernet 0/0 interface.
The router ID on the DR router is 3.3.3.3
The BDR has three neighbors.
There have been 9 seconds since the last hello packet sent.
_______________________________________________________________

16
A network engineer is troubleshooting OSPFv2 routing issues on two connected routers. Which two requirements to form an adjacency need to be verified? (Choose two.)

Verify that one of the routers is the DR or BDR and the other router a DRother.
Verify that one of the interfaces that connects the two routers is active and the other passive.
Verify that the interfaces that connect the two routers are in the same area.
Verify that both routers are using the same OSPFv2 process ID.
Verify that the interfaces that connect the two routers are in the same subnet.
_______________________________________________________________





_______________________________________________________________

18
Why do OSPF serial interfaces usually require manual bandwidth configuration?
OSPF uses the bandwidth value to compute routes for its routing table.
All serial interfaces default to a value of 1.544 Mb/s.
Bandwidth value affects the actual speed of the link.
Each side of an OSPF serial link should be configured with a unique value

_______________________________________________________________

19


Refer to the exhibit. These two routers are configured to run OSPFv3 but they are not forming a neighbor adjacency. What is the cause of the problem?

The routers have both been elected as the DR.
The routers do not have global IPv6 addresses that are configured on the Fa0/0 interfaces.
The routers are configured with the same router ID.
The routers have the same priority.
_______________________________________________________________

20


Refer to the exhibit. An administrator is trying to configure R1 to run OSPFv3 but the neighbor adjacency is not forming with the router connected to Fa0/0. What is the cause of the problem?

A link-local address has not been configured on interface FastEthernet0/0.
No router ID has been configured.
FastEthernet0/0 has been configured as a passive interface.
The OSPF process ID and area values are backwards in the interface configuration.
_______________________________________________________________

21
A network engineer suspects that OSPFv3 routers are not forming neighbor adjacencies because there are interface timer mismatches. Which two commands can be issued on the interface of each OSFPv3 router to resolve all timer mismatches? (Choose two.)

ip ospf hello-interval 10
no ipv6 ospf hello-interval
no ipv6 router ospf 10
no ipv6 ospf dead-interval
ip ospf dead-interval 40
no ipv6 ospf cost 10
_______________________________________________________________

22

Fill in the blank. Do not use abbreviations.
When IPv4 and OSPFv2 are being used, the command ............................. is used to verify that a router has formed an adjacency with its neighboring routers.
_______________________________________________________________

23
Why is MD5 authentication more secure than simple authentication for OSPF updates?

MD5 employs IPsec to keep the updates from being intercepted.
MD5 does not send the password to the neighbor router.
MD5 uses both a username and a password to authenticate the neighbor.
MD5 requires passwords that are at least 8 characters long.
_______________________________________________________________

24
A network engineer is troubleshooting an OSPFv2 network and discovers that two routers connected by a point-to-point WAN serial link are not establishing an adjacency. The OSPF routing process, network commands and area ID are all confirmed as correct, and the interfaces are not passive. Testing shows that the cabling is correct, that the link is up, and pings between the interfaces are successful. What is most likely the problem?

The OSPFv2 process IDs on each router do not match.
A clock rate has not been set on the DCE interface of the serial link.
The subnet masks on the two connected serial interfaces do not match.
A DR election has not taken place.
Xem chi tiết
0

ĐẶC ĐIỂM CỦA HỆ THỐNG KẾT NỐI MỞ



(Network là hệ thống và trao đổi dữ liệu tài nguyên của 2 hoặc nhiều máy tính kết nối với nhau.)


Những năm đầu khi network được đưa vào sử dụng thì các máy tính thường chỉ có thể giao tiếp được với những máy tính cùng hãng sản xuất. Ví dụ, 1 máy tính chỉ có thể chạy hoặc DECnet solution hoặc IBM solution, chỉ một trong hai. Điều này gây ra khó khăn rất lớn đối với hệ thống mạng lúc bấy giờ. Chúng ta sẽ cùng tìm hiểu về giải pháp mà các kỹ sư thiết kế mạng đã đề ra để giải quyết vấn đề này.


I. Protocol (giao thức)





Hai người này không thể trao đổi thông tin được với nhau là họ sử dụng không cùng một ngôn ngữ. Để giải quyết sự xung đột này thì chỉ cần họ sử dụng một ngôn ngữ mà cả hai đều biết hoặc một người học ngôn ngữ của người kia.


Tương tự hai máy tính hoặc 2 thiết bị mạng không thể giao tiếp được với nhau nếu chúng không được cài đặt cùng 1 bộ giao thức.








Protocol được định nghĩa là 1 tập những hướng dẫn và luật. Nó có tác dụng điều khiển các thực thể trong phạm vi cụ thể. Vd: luật giao thông, quy tắc bỏ phiếu,… Trong lĩnh vực máy tính, protocol quy định cách thức hoạt động của các thành phần mạng (thực thể), thể hiện mối quan hệ giữa chúng.


II. Sự phân lớp mạng


1. Mô hình tham chiếu và kiến trúc phân tầng


Quá trình trao đổi dữ liệu có thể nói nôm na bao gồm các công đoạn chính: chuyển đổi dữ liệu thành 1 chuỗi các bit nhị phân, truyền qua hạ tầng mạng (mạng dây, mạng wifi, 3G, Bluetooth,…), ở máy nhận sẽ gom các bit đó lại và chuyển thành dữ liệu ban đầu.


Chính bản thân quá trình đã tự chia thành từng công đoạn nhỏ, và các công đoạn này có quan hệ nối tiếp và phụ thuộc lẫn nhau. Việc xét các công đoạn nhỏ một cách độc lập với nhau cho phép giảm độ phức tạp trong việc thiết kế và cài đặt.


Hãy tưởng tượng rằng bạn sắp mở một công ty kinh doanh. Trước hết bạn phải lên một kế hoạch định hướng chi tiết, phân tích xem có những công việc nào cần phải thực hiện, ai sẽ làm những công việc đó, thứ tự thực hiện ra sao và các công việc ấy liên hệ với nhau như thế nào. Cuối cùng bạn sẽ chia công ty của bạn thành những bộ phận khác nhau. Để đơn giản, vd như bạn sẽ có bộ phận nhận đơn đặt hàng, bộ phận sản xuất và bộ phận giao hang. Ba bộ phận này có công việc riêng của nó và nhân viên thuộc từng bộ phận này chỉ thực hiện công việc của từng bộ phận.


Khi công ty đi vào hoạt động, các bộ phận sẽ đề các phương pháp thực tiễn để thực thi nhiệm vụ của họ. Các phương pháp này được tổng hợp thảnh một tập hướng dẫn thực hiện quy trình tiêu chuẩn và được tuân thủ nghiêm ngặt. Tất nhiên nó phải dựa vào nhiệm vụ của từng bộ phận do kế hoạch định hướng ban đầu đã quy định. Khi tìm đối tác hoặc sát nhập công ty, bạn phải dựa vào quy trình tiêu chuẩn để xét xem có phù hợp hay không.


Trong hệ thống mạng cũng có có một mô hình tham chiếu để làm cơ sở cho việc thiết kế, cài đặt và vận hành hệ thống. Cần lưu ý rằng mô hình tham chiếu chỉ là mô hình trừu tượng thể hiện sự trao đổi thông tin diễn ra như thế nào? Nó liệt kê những quá trình cần thiết cho việc truyền tin hiệu quả và chia các quá trình này thành những nhóm logic mà chúng ta gọi là tầng (lớp). Khi một hệ thống truyền thông được tổ chức dựa vào cách chia như thế này, chúng ta gọi nó là kiến trúc phân tầng (layered architecture).


Chú ý phương pháp phân tầng phải đảm bảo nguyên tắc sau:
Một hệ thống được xây dựng từ một cấu trúc nhiều tầng và phải có cấu trúc giống nhau về số lượng tầng và chức năng của mỗi tầng.
Các tầng nằm chồng lên nhau, dữ liệu chỉ được trao đổi trực tiếp từ 2 tầng kề nhau, từ tầng trên xuống tầng dưới và ngược lại.
Cùng với việc xác định chức năng của mỗi tầng, chúng ta phải xác định mối quan hệ giữa hai tầng kề nhau. Ở hệ thống truyền, dữ liệu được truyền từ tầng cao nhất xuống tầng thấp nhất, truyền qua đường nối vật lý đến tầng thấp nhất của hệ thống nhận. Sau đó dữ liệu được truyền lên tầng cao nhất của hệ thống nhận.
Chỉ có tầng thấp nhất có liên kết vật lý với nhau, còn các tầng trên chỉ có liên kết logic. Liên kết này thực hiện thông qua tầng dưới và phải tuân theo những quy định chặt chẽ (các protocol).


Để các tầng có thể thực hiện nhiệm vụ của mình và phối hợp với các tầng khác cũng đòi hỏi một tập protocol để hướng dẫn. Các kỹ sư viết ra các protocol này cũng phải dựa vào mô hình tham chiếu mà xác định nhiệm vụ của mỗi tầng. Khi họ phát triển 1 protocol cho 1 tầng, họ chỉ quan tâm đến những đặc trưng của tầng hiện tại. Những nhiệm vụ, chức năng của tầng khác đã có protocol khác quản lý.


2. Ưu điểm của mô hình tham chiếu:
Nó phân chia quá trình truyền thông qua mạng thành những thành phần nhỏ và đơn giản hơn, từ đó hỗ trợ việc phát triển, thiết kế và giải quyết các vấn đề của từng thành phần này.
Mô hình tham chiếu cho phép sử dụng thiết bị của nhiều nhà cung cấp thông qua việc tiêu chuẩn hóa các thiết bị này.
Khuyến khích việc tiêu chuẩn hóa công nghiệp vì mô hình tham chiếu định nghĩa chức năng ở từng tầng của mô hình.
Cho phép nhiều loại phần mềm cũng như phần cứng về mạng giao tiếp với nhau.
Ngăn cản không cho sự thay đổi ở tầng này ảnh hưởng đến tầng khác, giúp đơn giản hóa việc phát triển và lập trình mạng.


III. Mô hình tham chiếu OSI


Trước khi mô hình tham chiếu OSI ra đời, mạng máy tính hoặc được bảo trợ bởi chính phủ hoặc phát triển bởi những nhà cung cấp độc quyền. Và mỗi nhà cung cấp lại đưa ra những tiêu chuẩn giao thức riêng của họ. Điều này gây ra khó khăn không chỉ cho người sử dụng mà cho cả nhà sản xuất. Vì vậy vào cuối những năm 1970 đầu những năm 1980, ISO (International Standardization Organization – tổ chức tiêu chuẩn hóa quốc tế) đã đề ra mô hình tham chiếu OSI (Open Systems Interconnection reference model – tạm dịch là mô hình tham chiếu kết nối các hệ thống mở). Mục đích của mô hình này là đề ra những tiêu chuẩn chung cho các nhà cung cấp phần cứng cũng như phần mềm tuân thủ theo để tạo nên một hệ thống mạng thông suốt giữa tất cả các máy. Mô hình này được sử dụng nhiều trong việc giảng dạy các ý tưởng cơ bản về mạng máy tính. Nó phát triển ý tưởng về 1 mô hình bao gồm nhiều tầng giao thức, định nghĩa khả năng hỗ trợ hoạt động giữa các thiết bị và phần mềm. Mô hình OSI được đưa ra lần đầu tiên ở Washington DC vào tháng 2 năm 1978 bởi Hubert Zimmerman và phát triển thành chuẩn được ISO công bố vào năm 1984.


Ưu điểm kỹ thuật nổi trội nhất của mô hình tham chiếu OSI là cho phép sự truyền tải thông tin giữa các máy chủ khác loại. Có nghĩa là quá trình truyền thông có thể diễn giữa 1 máy chạy hđh Unix và 1 máy chạy hđh Windows hoặc Macintosh.


Cần phải nhớ rằng mô hình OSI không phải là mô hình vật lý. Nó là một tập các hướng dẫn cho người phát triển ứng dụng có thể sử dụng để tạo và cài đặt ứng dụng thực thi trong mạng máy tính. Ngoài ra OSI còn cho phép chế tạo và cài đặt những thiết bị, tiêu chuẩn cũng như khả năng hoạt động phối hợp trong mạng máy tính.


Mô hình tham chiếu OSI bao gồm 7 tầng:
Application: tầng ứng dụng (tầng 7).
Presentation: tầng trình diễn (tầng 6).
Session: tầng phiên (tầng 5).
Transport: tầng vận chuyển (tầng 4).
Network: tầng mạng (tầng 3).
Data link: tầng liên kết dữ liệu (tầng 2).
Physical: tầng vật lý (tầng 1).


Tổng quan về nhiệm vụ các tầng tầng: thông thường người ta hay chia thành 2 nhóm :








1. Tầng Application:


Tầng application của mô hình OSI chính là điểm giao tiếp thực sự giữa người sử dụng mà máy tính. Tầng này chỉ hoạt động khi kết nối đến mạng cần được sử dụng. Cần phải hiểu rằng, các ứng dụng không thuộc tầng này, nó chỉ là giao diện giữa các ứng dụng và tầng bên dưới của mô hình OSI. Lấy IE làm ví dụ, bạn có thể xóa hết mọi dấu vết của mạng, gỡ bỏ bộ giao thức TCP/IP, tháo card mạng ra, nhưng bạn vẫn có thể dùng IE để xem 1 tài liệu HTML trên máy bình thường. Nhưng sẽ là vấn đề nếu bạn muốn xem 1 tài liệu trên mạng. Bởi vì khi IE muốn xem 1 trang HTML trên mạng, yêu cầu đó phải được gửi qua tầng Application xuống chồng giao thức bên dưới và đi đến máy chủ.


Ngoài ra tầng Application cũng chịu trách nhiệm cho việc nhận biết và thiết lập kết nối truyền dữ liệu, xác định xem có đủ tài nguyên cho việc truyền dữ liệu đó không. Nhiệm vụ này rất quan trọng vì có nhiều chương trình sử dụng nhiều tài nguyên mạng mà đôi khi mạng vật lý hiện tại không thể đáp ứng được.


2. Tầng Presentation:


Tên của tầng này đã nói lên chức năng chính của nó: trình diễn dữ liệu đến tầng Application và chịu trách nhiệm dịch dữ liệu và định dạng mã.


Tầng này đống vai trò 1 biên dịch viên và cung cấp chức năng mã hóa và biến đổi dữ liệu. Dữ liệu trước khi truyền đi phải được mã hóa theo 1 chuẩn định trước. Ở máy nhận, dữ liệu nhận về sẽ được dịch ngược lại thành định dạng ban đầu của nó (như EBCDIC, ASCII). Bằng cách này, tầng Presentation đảm bảo dữ liệu được truyền từ tầng Application của hệ thống này có thể đọc được bởi tầng Application của hệ thống khác.


Mô hình OSI có những chuẩn giao thức định nghĩa dữ liệu tiêu chuẩn phải được định dạng thế nào. Tầng Presentation có những công việc như nén, giải nén, mã hóa, giải mã. Ngoài ra tầng này còn có thể liên quan đến xử lý đa phương tiện.


3. Tầng Session:


Tầng Session chịu trách nhiệm thiết lập, quản lý và chia thành session (phiên kết nối) giữa các thực thể của tầng Presentation. Tầng này cung cấp cơ chế dialogue control (điều khiển hội thoại – điều khiển phiên) giữa các thiết bị, các nút mạng. Nó hợp tác điều khiển sự truyền thông giữa các hệ thống với nhau. Tầng Presentation thực hiện chức năng tổ chức truyền thông bằng 3 chế độ: simplex (đơn công – truyền thông tại 1 thời điểm chỉ truyền theo một chiều), half duplex (bán song công – hai bên luân phiên nhau gửi và nhận) và full duplex (song công – truyền theo cả 2 chiều, 1 máy có thể vừa thu vừa phát).


Tầng Session còn cung cấp cho người sử dụng các chức năng cần thiết để quản trị các session của họ, cụ thể là:
Điều phối việc trao đổi dữ liệu giữa các ứng dụng bằng cách thiết lập và giải phóng (một cách logic) các phiên kết nối – chức năng dialog control.
Cung cấp các điểm đồng bộ để kiểm soát việc trao đổi dữ liệu.
Áp đặt các quy tắc tương tác giữa các ứng dụng người sử dụng.
Cung cấp cơ chế “take turn” trong quá trình trao đổi dữ liệu – đảm bảo việc đồng bộ hóa bằng token.


Nói về mặt cơ bản, tầng Session có nhiệm giữ data của ứng dụng này riêng biệt với data của các ứng dụng khác.


4. Tầng Transport:


Những dịch vụ thuộc tầng Transport thực hiện công việc phân đoạn data stream từ tầng trên gửi xuống, mỗi phân đoạn được gọi là segment, và thực hiện quá trình ngược lại là ghép các segment nhận được từ mạng thành 1 data stream . Chúng cung cấp dịch vụ vận chuyển thông tin đầu-cuối và có thể thiết lập kết nối logic giữa máy gửi và máy nhận trên mạng máy tính.


Tầng Transport chịu trách nhiệm cung cấp cơ chế multiplexing (chèn vào chung một kênh) những ứng dụng của tầng trên, những phiên kết nối đã được thiết lập, và xé nhỏ nó ra thành những mạch ảo. Nó che giấu tất cả các chi tiết của thông tin về mạng của các tầng trên bằng khả năng truyền dữ liệu trong suốt (transparent data transfer).


Có 2 protocol quan trọng hoạt động ở tầng này, đó là TCP hoặc UDP mà các bạn sẽ tìm hiểu kĩ hơn ở chương 6. Bạn hãy tạm chấp nhận rằng TCP đáng tin cậy còn UDP thì không. Điều này có nghĩa là những người phát triển ứng dụng mạng có nhiều lựa chọn hơn vì họ có thể sử dụng TCP hoặc UDP khi làm việc với bộ giao thức TCP/IP.


Ở tầng Transport sẽ chia thành 2 dạng truyền dữ liệu đó là hướng kết nối (Connection-Oriented Communication) và phi kết nối (Connectionless Communication).


a. Connection – Oriented Communication:


Trước khi máy phát bắt đầu gửi segment xuống lớp dưới thì TCP của máy phải liên hệ với TCP của máy nhận để thiết lập kết nối. Cái mà quá trình này tạo ra được gọi là mạch ảo. Và cách truyền dữ liệu này được gọi là hướng kết nối. Trong quá trình bắt tay khởi đầu này, TCP hai bên cũng thỏa thuận với nhau số lượng thông tin sẽ được gửi của mỗi hướng trước khi TCP của máy nhận sẽ gửi lại 1 thông tin xác nhận. Khi mọi thứ đều được thống nhất sẽ mở đường cho việc truyền thông đáng tin cậy bắt đầu.





Hình trên mô tả cách một kết nối đáng tin cậy diễn ra như thế nào giữa hệ thống gửi và hệ thống nhận. Trước hết chương trình ứng dụng của 2 máy sẽ báo cho hệ điều hànhcủa nó là kết nối chuẩn bị được khởi tạo. Hai hệ điều hành sẽ giao tiếp với nhau bằng cách gửi thông điệp qua mạng xác nhận việc truyền tải được chấp nhận và cả hai bên đều sẵn sàng truyền data. Sau khi quá trình đồng bộ này hoàn tất thì kết nối được thiết lập và data bắt đầu được truyền đi.


Trong quá trình thông tin được truyền giữa hai host, hai host sẽ theo định kì mà kiểm tra với máy kia theo quy định của protocol để đảm bảo rằng thông tin được nhận đầy đủ.


Tổng kết lại quá trình trên chúng ta có cơ chế bắt tay ba bước (three-way handshake):
Segment mang thông tin “thỏa thuận kết nối” được gửi từ máy gửi đến máy nhận để bắt đầu đồng bộ hóa.
Segment thứ 2 và thứ 3 xác nhận yêu cầu và thiết lập luật kết nối giữa 2 máy. Những segment này yêu cầu thứ tự gói tin ở máy nhận phải được đồng bộ cũng như là kết nối hai chiều được hình thành.
Segment cuối cùng cũng là segment xác nhận. Nó báo cho máy nhận biết thỏa thuận kết nói đã được chấp nhận, kết nối được thiết lập và dữ liệu có thể bắt đầu được truyền.


Cơ chế điều khiển luồng (Flow control):


Flow control là cơ chế cho phép bên nhận kiểm soát khối lượng data được truyền tải từ máy gửi. Nó giúp ngăn chặn hiện tượng tràn bộ đệm bên nhận. Ngoài ra nó còn hỗ trợ khả năng kiểm tra lỗi, những thông tin nào chưa được gửi hoặc thất lạc sẽ được yêu cầu gửi lại. Protocol có cơ chế Flow control phải đáp ứng các yêu cầu sau:
Bên nhận sẽ xác nhận những segment nào đã truyền thành công cho bên gửi biết.
Những segment nào không được xác nhận sẽ phải gửi lại.
Các segment khi gửi đến máy nhận sẽ được đánh dấu lại thành số thứ tự ban đầu của nó.
Có khả năng chống tắc nghẽn, quá tải và thất thoát data.


Chuyện gì sẽ xảy ra nếu máy nhận nhận quá nhiều dữ liệu mà nó không thể xử lý kịp? Máy nhận sẽ cất giữ chúng bào vùng nhớ gọi là buffer. Nhưng buffer chỉ có thể giải quyết vấn đề nếu khối lượng dữ liệu vừa phải. Nếu dữ liệu vẫn tràn ngập thì bộ nhớ của máy sẽ cạn kiệt, khi đó những dữ liệu được gửi tiếp theo sẽ bị bỏ.





Tuy nhiên tầng Transport có một cơ chế giải quyết khá tốt – cơ chế kiểm soát tràn (network flood-control). Thay vì để cho cạn kiệt bộ nhớ và dữ liệu bị mất thì tầng Transport của máy nhận sẽ phát ra 1 tín hiệu “not ready” đến máy gửi. Nó hoạt động như đèn đỏ giao thông, báo hiệu cho thiết bị ngừng truyền dữ liệu. Sau khi máy nhận đã xử lý hết segment tồn trong bộ nhớ thì tầng Transport sẽ gửi tín hiệu “ready” và quá trình truyền dữ liệu tiếp tục.


Trong quá trình truyền dữ liệu hướng kết nối, đáng tin cậy thì dữ liệu sẽ được nhận theo đúng thứ tự nó truyền đi – quá trình truyền dữ liệu sẽ thất bại nếu thứ tự đó không được đảm bảo. Nếu bất kỳ data segment nào bị mất, trùng hoặc hư hỏng trong suốt quá trình thì sẽ có 1 thông báo thất bại được gửi đi. Vấn đề này được giải quyết bằng cách máy nhận xác nhận rằng nó đã nhận tất cả mọi data segment theo đúng thứ tự.


Nói tóm lại, một dịch vụ được gọi là hướng kết nối sẽ phải đảm bảo những điều sau:
Một mạch ảo được thiết lập (như bắt tay ba bước)
Sử dụng phương pháp đánh số thứ tự.
Sử dụng phương pháp báo nhận.
Sử dụng cơ chế điều khiển luồng.


Windowing:


Việc truyền dữ liệu sẽ rất chậm nếu máy phát phải truyền đi từng segment rồi chờ báo nhận từ bên nhận mới được gửi tiếp. Cho nên trong thực tế, truyền dữ liệu thường là truyền nhiều segment liên tục. Số lượng data segment có thể được phép truyền mà không cần chờ gói tin báo nhận được thông báo trong trường window.


Nếu độ lớn của window là 1 thì máy gửi sẽ chờ tin báo nhận sau mỗi data segment truyền đi trước khi gửi tiếp segment khác.Nếu độ lớn của window là 3 thì máy gửi được phép gửi 3 segment rồi mới phải chờ gói tin báo nhận. Trong thực tế thì window không phải là con số đơn giản mà là lượng byte có thể được gửi đi.


Nếu máy nhận không nhận đủ các gói tin thì trong lần truyền sau máy gửi có thể giảm độ lớn của window để tăng hiệu quả truyền dữ liệu.


b. Connectionless Communication:


Trái ngược với truyền thông hướng kết nối, truyền thông phi kết nối sẽ truyền dữ diệu giữa 2 đầu cuối mà không cần phải thiết lập kết nối trước. Máy phát cứ truyền dữ liệu đến địa chỉ máy nhận mà không cần biết máy nhận có sẵn sàng hay không, hay thậm chí máy nhận có tồn tại hay không. Nói đơn giản, nếu truyền dữ liệu có dùng mạch ảo thì nó là hướng kết nối, ngược lại là phi kết nối.


5. Tầng Network:


Tầng Network quản lý địa chỉ thiết bị, tìm vị trí của các thiết bị trên mạng, và xác định cách tốt nhất để di chuyển dữ liệu, có nghĩa là tầng Network phải thực hiện vận chuyển lưu lượng giữa các thiết bị không được gắn kết trực tiếp.


Địa chỉ mạng: được cung cấp bởi giao thức định địa chỉ mạng (như IP – internet protocol). Nó là cái nhãn gán cho các thiết bị tham gia vào mạng máy tính. Nó thực hiện 2 nhiệm vụ chính là xác định máy hoặc giao diện mạng và cho biết vị trí của người sử dụng.


Router là thiết bị hoạt động ở tầng này, cung cấp dịch vụ định tuyến trong mạng. Quá trình diễn ra như sau: khi một packet được gửi đến router, địa chỉ IP đích sẽ được kiểm tra. Router sẽ kiểm tra bảng định tuyến để chuyển packet đi. Nếu router không tìm thấy lớp mạng đó thì gói tin sẽ bị bỏ.





Metric: là giá trị tương đương với khoảng cách đến mạng đích. Mỗi phương pháp định tuyến sẽ sử dụng các phương pháp khác nhau để tính toán khoảng cách này.


INT: interface, mỗi giao diện của router đại diện cho 1 lớp mạng riêng biệt.


6. Tầng Data Link:


Tầng Data Link cung cấp sự truyền dẫn vật lý và xử lý những thông báo lỗi, network topology và điều khiển luồng. Điều này nghĩa là tầng Data Link đảm bảo gửi thông điệp đến đúng thiết bị trên mạng LAN dựa vào địa chỉ phần cứng, và dịch thông điệp từ tầng Network thành bit để tầng Physical truyền đi.


Tầng Data Link định dạng thông điệp thành data frame và thêm vào header chứ địa chỉ phần cứng của thiết bị nguồn và đích. Header tạo thành vỏ bọc, bao lấy thông điệp ban đầu tương tự như khi phóng vệ tinh. Vệ tinh sẽ được đóng thêm vào bộ phận định vị, bộ phận tạo lực đẩy, … Những thứ gắn thêm vào chỉ hoạt động ở 1 giai đoạn nhất định, và sẽ bị bỏ đi khi hoàn thành nhiệm vụ của nó.


Tầng Data Link theo chuẩn Ethernet có 2 tầng con:
LLC (Logical Link Control): kiểm soát kết nối luận lý, kiểm soát sự truy cập mạng và định nghĩa cách thức dữ liệu ở tầng trên được cho vào khối để truyền đi trên mạng.
MAC (Media Access Control): kiểm soát truy cập môi trường truyền thông, chỉ ra cách mà các packet được đưa vào môi trường truyền. MAC address là địa chỉ được gán cho mỗi thiết bị mạng. Địa chỉ này là duy nhất trên thế giới và thường được nhà sản xuất gán theo quy tắc quản lý bởi IEEE (Institute of Electrical and Electronics Engineers) .


7. Tầng Physical:


Nhiệm vụ cơ bản là gửi và nhận dữ liệu dạng bit. Tầng này giao tiếp trực tiếp nhiều loại môi trường truyền thông khác nhau. Đối với mỗi môi trường thì sẽ có cách biểu diễn dãy bit khác nhau và đều đòi hỏi protocol tương ứng.


Tầng này định rõ những yêu cầu về kỹ thuật, phương pháp, thủ tục, chức năng để thiết lập, duy trì và ngắt kết nối vật lý giữa các hệ thống đầu cuối.


Bộ nội và topology vật lý của tầng cũng được định nghĩa bởi mô hình OSI nhằm cho phép nhưng hệ thống khác loại có thể truyền thông với nhau.






TỔNG QUAN CHỨC NĂNG CÁC TẦNG OSI // Please do not throw sausage pizza away





IV. Sự đóng gói dữ liệu





Ở máy phát, phương thức đóng gói dữ liệu hoạt động như sau:
Thông tin người dùng được chuyển thành dữ liệu để truyền qua mạng.
Dữ liệu được chuyển thành segment (và 1 kết nối đáng tin cậy được thiết lập giữa máy phát và máy nhận)
Segment được chuyển thành packet hoặc datagram, 1 địa chỉ logic nằm trong header được gắn vào để các gói tin có thể được định tuyến thông qua mạng.
Packet hoặc datagram được chuyển thành frame để truyền đi trên mạng cục bộ. MAC address cũng được gắn vào frame để phân biệt các máy trong mạng.
Frame được chuyển thành bits, các chế độ mã hóa được sử dụng ở đây
Xem chi tiết
0

Installing the .NET Framework 3.5 on Windows 8

bước 1, Các bạn theo đường dẫn chọn
 Control Panel / Programes / Turn Windows features on or off



bước 2, chọn  .NET Framework 3.5 (includes .NET 2.0 and 3.0) như hình trên
bước 3, ok

Nếu gặp
Lỗi không cài được .NET Framework 3.5 trên Windows 8
cách sửa lỗi:

b1, Mở Command Prompt window với quyền administrative credentials (chọn Run as administrator).

(bằng cách click chuột phải tại góc trái bên dưới màn hình chọn như hình sau)


b2, nhập >cd..       enter


b3, dán Dism /online /enable-feature /featurename:NetFx3 /All /Source:E:\sources\sxs /LimitAccess vào rồi enter



b4, quay lại kích hoạt .NET Framework 3.5 như hướng dẫn đầu bài viết, lần này sẽ ko lỗi gì cả
chúc các bạn thành công!
Xem chi tiết
0

GIỚI THIỆU VỀ MẠNG MÁY TÍNH

1/ Mạng là gì :
(Mạng trong từ “mạng nhện” – nhưng không liên quan đến con nhện nhiều lắm :D )
Khái niệm chung : là 1 sự kết nối giữa  nhóm : người hoặc vật .
Trong CNTT : Mạng là 1 sự liên kết giữa các thiết bị : Có thể đó là các máy tính với nhau, hay các thiết bị văn phòng như máy in – máy chiếu, … và cũng có thể là sự kết hợp giữa chúng .
Ví dụ :   2 máy tính kết nối với nhau và kết nối với 1 máy in tạo thành 1 Mạng
2/ Các thành phần căn bản của Mạng :
  • Mạng cục bộ : (LAN – Local Area Network)
Mạng cục bộ giới hạn trong 1 khu vực địa lý nhỏ, ví dụ như trong 1 căn phòng thực hành, 1 quán net … cũng có thể lớn hơn – như 1 tòa nhà, 1 trường Đại Học .
Trong 1 mạng LAN, nếu có quá nhiều máy thì việc quản lý trở nên khó khăn, vì thế người ta sẽ chia nhỏ hơn – thành Workgroup (từng nhóm – vài máy tính) .
Lớn hơn chút nữa là mạng CAN (Campus Area Network) trong các trường Đại Học – Học viện lớn và MAN (Metropolitan Area Network) dành cho cả một đô thị . Cả 2 loại Mạng này đều là do sự kết hợp của nhiều mạng LAN .
2 thiết bị rất phổ biến trong LAN – đó là Hub & Switch . Để kết nối giữa các LAN với nhau thì cần dùng Router (nó là cái chi thì hồi sau sẽ rõ )
Các máy trong cùng LAN thì “tâm sự” thoải mái (khi cả 2 cùng đồng ý), nhưng khác LAN thì không, mà phải cần thêm Router làm cầu nối.
Hình minh họa :
  • Máy trạm (Workstation) :
Là một máy tính rất mạnh (nhiều CPUs – tốc độ xử lý cao), có chứng năng cung cấp tài nguyên cho người dùng .
Client Machine (tạm dịch : máy khách) : không nhất thiết là máy tính – có thể là 1 cái máy in, hay bất kỳ 1 thiết bị nào – yêu cầu 1 thiết bị khác cung cấp tài nguyên cho nó .
  • Server : (thường gọi là Máy Chủ – tra từ điển để hiểu thêm)
Cung cấp các ứng dụng – dịch vụ cho máy khách , trâu bò và đa nhiệm, ổ cứng cũng thường có dung lượng rất lớn .
Ví dụ như : FTP, HTTP, Mail ….
  • Host : (Từ này nghĩa là Chủ, tuy nhiên Việt Nam chúng ta vẫn gọi là Hót-sờ -> xem cách phát âm đúng tại đây)
Host có thể là 1 máy tính – gắn với 1 địa chỉ (gọi là IP )  ; giống như 1 căn nhà có số nhà . Máy tính này đôi khi cũng dùng để mang nghĩa Workstation, Server … tùy trường hợp cụ thể .
Host cũng có thể ám chỉ dung lượng của ổ cứng – được mua-thuê trên Mạng, để cho người thiết kế Website đặt trang Web của mình tại đấy .
  • Mạng LAN ảo – VLAN :
Thực ra chữ ‘N’ trong từ ” LAN” đã mang nghĩa Network (nghĩa là Mạng  rồi) – nên gọi LAN là đủ ý. Tuy nhiên theo thói quen chúng ta vẫn gọi là “mạng LAN” .
Tương tự với LAN – VLAN ; V viết tắt của Virtual : Tức cũng là mạng LAN – nhưng “ảo” . Bởi lẽ phải cần vài cục Switch (hoặc Hub)  - những Switch này không nối với nhau , thì mới tạo nên những mạng LAN . Nhưng nhờ có công nghệ  phát triển, từ 1 Switch cũng có thể tạo ra nhiều LAN khác nhau !  Hub thì không làm được .
Hình minh họa :
  • Mạng diện rộng (Wide Area Network – WAN)
Nối giữa những vùng địa lý rất rộng lớn, như  quốc gia, châu lục …  (gồm nhiều LANs) ; cần có Router . Chậm vì xa .
Thiếu an toàn hơn LAN vì có nhiều máy tính hơn tham gia, đường dây dài chịu ảnh hưởng của thời tiết (gió bão ..), con người (triển khai lắp đặt kém, cắt trộm đem bán …)
Mạng Internet chính là mạng WAN .
“Mạng riêng” – tức là mạng nội bộ – cục bộ -> mạng LAN .
“ảo” : …. tức là không có thật
Do đó : Mạng riêng ảo tức là khi một người dùng ở rất rất xa trở thành 1 thành viên trong 1 mạng LAN . Có thể giao tiếp với những người dùng khác trong nội bộ mạng LAN đó .
3/ Hai kiến trúc mạng :
  • Client & Server :
Dữ liệu, dịch vụ tập trung ở Server, Server có chức năng đáp ứng hoặc có quyền từ chối yêu cầu từ phía Client .
Ví dụ : vào trang http://www.google.com -> máy chủ Google sẽ đáp ứng yêu cầu này ; đăng nhập vào Gmail mà gõ sai Password -> Mail Server từ chối Login .
Trong 1 công ty thì máy chủ có vai trò quản lý tập trung và do đó đảm bảo việc bảo mật  .
Nhược điểm : quá nhiều kết nối dẫn đến quá tải đường truyền .
  • Peer to Peer (hay viết tắt là P2P) :
Peer : Ngang hàng . Vai trò như nhau, đặc quyền ngang nhau .  Cùng chia sẻ tài nguyên để sử dụng nên hiệu suất cao – không bị tắc nghẽn đường truyền . Nguy cơ bị tấn công cũng cao hơn do không được quản lý tốt .
4/ Mô hình Mạng :
  • Bus : Các máy cùng kết nối lên 1 đường dây – tiết kiệm – dễ hư hỏng do đứt dây là hết kết nối – đơn giản khi lắp đặt .
  • Star : Quản lý tập trung, nếu hư ở trung tâm các máy sẽ không kết nối được với nhau
  • Ring : Dữ liệu truyền theo 1 chiều
  • Mesh : !@$!#$!%#%!@ …. nói chung là từ 1 điểm có nhiều kết nối tới khác điểm khác
  • Point to Point : Kết nối 1 – 1 (dạng như “ngoài em ra anh không còn ai khác”)
  • Point to Multipoint : 1 – nhiều (…..tự liên tưởng nhé ^^)
  • Hybrid : Kết hợp những mô hình trên với nhau .
Trong bài viết đôi lúc có 1 số từ ngữ hơi .. chợ búa 1 tý, nhưng mang tính hình tượng, và sẽ giúp các bạn hiểu + nhớ lâu hơn :-”
Xem chi tiết
0

Subnet Masks





Khi ta chia một Network ra thành nhiều Network nhỏ hơn, các Network nhỏ nầy được gọI là Subnet.  Theo quy ước, các địa chỉ IP được chia ra làm ba Class (lớp) như sau:
Address Class
Subnet mask trong dạng nhị phân
Subnet mask
Class A
11111111 00000000 00000000 00000000
255.0.0.0
Class B
11111111 11111111 00000000 00000000
255.255.0.0
Class C
11111111 11111111 11111111 00000000
255.255.255.0
Subnet Mask của Class A bằng 255.0.0.0  nghĩa rằng ta dùng 8 bits, tính từ trái qua phải (các bits được set thành 1), của địa chỉ IP để phân biệt các NetworkID của Class A. Trong khi đó, các bits còn sót lại (trong trường hợp Class A là 24 bits đuợc reset thành 0) được dùng để biểu diễn computers, gọi là HostID.  Nếu bạn chưa quen cách dùng số nhị phân hãy đọc qua bài Hệ thống số nhị phân.

Subnetting

Hãy xét đến một địa chỉ IP class B, 139.12.0.0, với subnet mask là 255.255.0.0 (có thể viết là: 139.12.0.0/16, ở đây số 16 có nghĩa là 16 bits được dùng cho NetworkID).  Một Network với địa chỉ thế nầy có thể chứa 65,534 nodes hay computers (65,534 = (2^16) –2 ) .  Đây là một con số quá lớn, trên mạng sẽ có đầy broadcast traffic.
Giả tỉ chúng ta chia cái Network nầy ra làm bốn Subnet.  Công việc sẽ bao gồm ba bước:
     1)     Xác định cái Subnet mask
2)     
Liệt kê ID của các Subnet mới
3)     
Cho biết IP address range của các HostID trong mỗi Subnet

Bước 1: Xác định cái Subnet mask

Để đếm cho đến 4 trong hệ thống nhị phân (cho 4 Subnet) ta cần 2 bits. Công thức tổng quát là:
         Y = 2^X
mà     Y = con số Subnets (= 4)
          X = số bits cần thêm (= 2)
Do đó cái Subnet mask sẽ cần 16 (bits trước đây) +2 (bits mới) = 18 bits
Địa chỉ IP mới sẽ là 139.12.0.0/18 (để ý con số 18 thay vì 16 như trước đây). Con số hosts tối đa có trong mỗi Subnet sẽ là: ((2^14) –2) = 16,382. Và tổng số các hosts trong 4 Subnets  là: 16382 * 4 = 65,528 hosts.

Bước 2: Liệt kê ID của các Subnet mới

Trong địa chỉ IP mới (139.12.0.0/18) con số 18 nói đến việc ta dùng 18 bits, đếm từ bên trái, của 32 bit IP address để biểu diễn địa chỉ IP của một Subnet.
Subnet mask trong dạng nhị phân
Subnet mask
11111111 11111111 11000000 00000000
255.255.192.0
Như thế NetworkID của bốn Subnets mới có là:
Subnet
Subnet ID trong dạng nhị phân
Subnet ID
1
10001011.00001100.00000000.00000000
139.12.0.0/18
2
10001011.00001100.01000000.00000000
139.12.64.0/18
3
10001011.00001100.10000000.00000000
139.12.128.0/18
4
10001011.00001100.11000000.00000000
139.12.192.0/18

Bước 3: Cho biết IP address range của các HostID trong mỗi Subnet

Vì Subnet ID đã dùng hết 18 bits nên số bits còn lại (32-18= 14) được dùng cho HostID. 
Nhớ cái luật dùng cho Host ID là tất cả mọi bits không thể đều là 0 hay 1.
Subnet
HostID IP address trong dạng nhị phân
HostID IP address Range
1
10001011.00001100.00000000.0000000110001011.00001100.00111111.11111110
139.12.0.1/18 -139.12.63.254/18
2
10001011.00001100.01000000.0000000110001011.00001100.01111111.11111110
139.12.64.1/18 -139.12.127.254/18
3
10001011.00001100.10000000.0000000110001011.00001100.10111111.11111110
139.12.128.1/18 -139.12.191.254/18
4
10001011.00001100.11000000.0000000110001011.00001100.11111111.11111110
139.12.192.0/18 –139.12.255.254
Bạn có để ý thấy trong mỗi Subnet, cái range của HostID từ con số nhỏ nhất (màu xanh) đến con số lớn nhất (màu cam) đều y hệt nhau không?
Bây giờ ta thử đặt cho mình một bài tập với câu hỏi:
Bạn có thể dùng Class B IP address cho một mạng gồm 4000 computers được không? Câu trả lời là ĐƯỢC. Chỉ cần làm một bài toán nhỏ.
Giả tỉ cái IP address là 192.168.1.1. Thay vì bắt đầu với Subnet mask, trước hết chúng ta tính xem mình cần bao nhiêu bits cho 4000 hosts.
Con số hosts ta có thể có trong một network được tính bằng công thức:
Y = (2^X –2) 
Nhớ cái luật dùng cho Host ID là tất cả mọi bits không thể đều là 0 hay 1.
4094 = (2^12 –2)
X = 12 , ta cần 12 bits cho HostIDs, do đó Subnet mask sẽ chiếm 20 (=32-12)  bits.
Quá trình tính toán nói trên nầy mang tên là Variable Length Subnet Mask(VLSM).

Supernetting

Giả tỉ ta mạng của ta có 3 Subnets:
Accounting: gồm 200 hosts
Finance
 : gồm 400 hosts
Marketing
: gồm 200 hosts
Bạn hòa mạng với Internet và được Internet Service Provider (ISP) cho 4 Class C IP addresses như sau:
             192.250.9.0/24  
             192.250.10.0/24
             192.250.11.0/24
             192.250.12.0/24
Bạn có 3 segments và bạn muốn mỗi segment chứa một Network.
Bây giờ bạn làm sao?
Địa chỉ IP trong Class C với default subnet mask 24 cho ta con số Hosts tối đa trong mỗi Network là [(2^X) – 2] = (2^8) – 2 = 254. Như thế segments Accounting và Marketing không bị trở ngại nào cả.
Nhưng ta thấy Segment Finance cần thêm 1 bit mới đủ. Ta làm như sau:

Bước 1: Liệt kê Network IP addresses trong dạng nhị phân

192.250.9.0/24         11000000 11111010 00001001 00000000 (1)
192.250.10.0/24        11000000 11111010 00001010 00000000 (2)
192.250.11.0/24        11000000 11111010 00001011 00000000 (3)
192.250.12.0/24        11000000 11111010 00001100 00000000 (4)

Bước  2: Nhận diện network prefix notation

23 bits đầu (từ trái qua phải) của 2 network IP address (2) and (3) đều giống nhau.
Nếu chúng ta thu Subnet mask từ 24 xuống 23 cho (2) và (3) ta sẽ có một Subnet có thể cung cấp 508 hosts.
IP address của mỗi segment trở thành:
Accounting: gồm 200 hosts:  192.250.9.0/24
Finance
: gồm 400 hosts:        192.250.10.0/23
Marketing
: gồm 200 hosts:    192.250.12.0/24
Bây giờ IP address 192.250.11.0 trở thành một HostID tầm thường trong Subnet 192.250.10.0/23.
Quá trình ta làm vừa qua bằng cách bớt số bits trong Subnet mask khi gom hai hay bốn (v.v..) subnets lại với nhau để tăng con số HostID tối đa trong một Subnet, được gọi là SUPERNETTING.
Supernetting đuợc dùng trong router bổ xung CIDR (Classless Interdomain Routing và VLSM (Variable Length Subnet Mask).
Và luôn luôn nhớ rằng trong internetwork, NETWORK ID phải là địa chỉ độc đáo (unique).

Xem chi tiết